Tôi sợ sẽ yếu lòng khi phải rời xa nơi đây và sợ hơn cả sẽ lại gặp ánh mắt ai kia trên một tuyến xe buýt nào quen thuộc.
Thật chẳng dễ dàng gì khi nhớ về quá khứ. Như một lẽ tự nhiên, người ta lại thường nhớ về những kỷ niệm buồn hay những gì đã lỡ. Để rồi cứ dằn vặt lòng mình, tự trách móc, nếu được quay lại ngày xưa thì mọi chuyện đã khác. Nhưng mấy ai hiểu rằng, sự mặc cả với thời gian, dù bằng giá nào cũng là điều không thể. Cuối cùng, chỉ còn ta với cái bóng của ta bên chiếc ngăn kéo cũ mèm với tiếng thở dài tiếc nuối.
Hôm ấy, em xuất hiện với màu áo trắng đồng phục xinh tươi đang chuyện trò cùng đám bạn. Công viên rộng với bao người qua lại mà sao ánh mắt tôi chỉ dõi về hình bóng ấy. Những tia nắng ban mai dịu dàng bên những giọt sương long lanh còn đọng lại. Những nụ hoa e ấp khẽ rung rinh. Tôi tựa bên ghế đá, cuốn sách trên tay chỉ là cái cớ để ai bắt gặp tôi có thể phủ nhận đang ngắm nhìn em hay kiếm tìm một tình yêu đầu đời chớm nở. Em nhẹ nhàng lướt qua, để lại mùi hương trên mái tóc. Mỏng manh và thoảng đi như một cơn gió. Lòng tôi bâng khuâng đến lạ kỳ. Mênh mông và vô định...
Ấy vậy mà, chẳng ai ngờ, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi cũng đủ ám ảnh tôi dọc theo suốt chiều dài năm tháng.
Hai tuần sau tôi gặp lại em, khi đang ngồi đợi xe buýt. Em vẫn vậy, hồn nhiên, tinh khôi và trong sáng. Trong khi tôi già dặn, ăn mặc giản đơn đến thô kệch. Tôi chẳng có gì đặc biệt để nàng chú ý. Tất cả những gì tôi biết về em chỉ là con số không tròn trĩnh. Vẫn nụ cười ấy, vẫn mắt nâu xoe tròn nghịch ngợm. Lần thứ hai mà tôi thẫn thờ như kẻ lạc mất linh hồn. Chỉ khi em bước đi rồi, tôi mới quay về với hiện tại. Tôi ngồi lì ở đó hàng giờ. Những người lên, người xuống, những tuyến xe cứ thay nhau nối tiếp. Ánh nắng chiều chếch hướng tôi ngồi, xiên ngang qua một ô cửa kính rồi bật lại, phả vào mắt. Tôi lấy tay che trong khi mắt đã nhòe đi vì chói. Ánh nắng ơi, sao chẳng thể nào khỏa lấp được những đầy vơi thầm kín. Có ai giãi bày với tôi không? Phố xa ồn ào mà lòng tôi thinh lặng quá.
Kể từ đó, tôi chăm đến công viên hơn và cũng thường đi xe buýt. Tôi hay gặp em, đôi khi chỉ đứng ở xa, lại bị nhiều người chen chúc. Cuộc sống với tôi có ý nghĩa hơn khi có một người để nhớ, để mong chờ và để hy vọng.
Bẵng đi một thời gian, tôi vùi đầu vào ôn thi cuối kỳ. Những lúc giải lao hay ngơi nghỉ, tôi vẫn nhớ về em, dù chỉ là trong tiềm thức, như một tiên đề đã được mặc định. Tôi nhớ từng góc phố, từng mái ngói rêu phong, từng con đường với những gốc bàng cũ kỹ. Vậy mà khuôn mặt em đang nhạt nhòa dần trong sự thất vọng về bản thân. Xáo trộn mọi kiến thức trong đầu, tôi không để sót một khoảnh khắc nào. Nhưng mọi cố gắng của tôi đều là vô nghĩa. Tôi ghét bản thân mình, rồi tự trách, sao không tự do ngắm nhìn nàng thật kỹ thay vì liếc mắt hay ở bến xe đã nhanh tay đưa nàng vào ống kính. Tôi vò đầu rồi gục xuống bàn, thiếp đi lúc nào không rõ…
Tôi tỉnh giấc khi thằng bạn cùng phòng khoe mới quen được một em rất xinh. Nó thao thao cho tôi một tràng mà chẳng buồn để ý đến tôi có lắng nghe hay không. Tôi ậm ừ cho qua chuyện rồi kêu mệt. Có còn nỗi buồn nào sâu thẳm hơn nữa không, xin đừng xoáy vào tâm trí tôi lúc này.
“Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, trước đây cũng vậy, khi thầm thương một người, tôi rất hay được gặp họ, nhưng rồi vì ngượng ngùng hay nhút nhát, những sự thích ấy cũng chẳng đi đến đâu. Lần này cũng không là ngoại lệ. Tôi gặp lại em trong một chiều mưa quạnh vắng. Tôi ngồi trên xe buýt, mắt đưa tìm một miền xa vắng không tên. Em bước lên xe và ngồi cạnh. Tôi chỉ khẽ nhìn để nhận ra nàng dù rằng đang rất nhớ, rồi lại quay đi như những người xa lạ. Em chưa bao giờ nhận ra tôi, một gã si tình đến cháy bỏng. Em vuốt những ngọn tóc đã ướt lạnh, tôi cố gắng chạm vào những hạt mưa ở bên kia tấm kính hay những giọt nước mắt ướt lạnh của đất trời đang lăn dài trong im lặng.
Tôi xuống xe buýt trước nàng trong khi lòng còn muốn níu bước chân ở lại. Tôi đứng đó, trân trân nhìn theo chiếc xe vội vã trong cơn mưa dần nặng hạt.
Tôi thất thểu lê từng bước chân về đến nhà. Mong sao có một cơn cảm lạnh đến thật nhanh, để tôi có thể quên đi tất cả. Tôi không muốn, không muốn gặp nàng thêm một lần nào nữa. Tôi sợ đối diện với nàng, sợ đối diện với cả chính tôi.
Thằng bạn cùng phòng thương tôi dầm mưa, lo bị ốm, chạy đi mua cho tôi bát cháo rồi ép ăn. Tôi xúc từng thìa nhỏ, đưa vào mà cổ họng nghẹn đắng. Tôi còn đang mải nghĩ đến nàng, đến những tuyến xe buýt không hẹn mà gặp thì thằng bạn khoe với tôi ảnh đứa bạn gái mà nó đang bắt đầu hò hẹn. Tôi có muốn xem đâu cho đến khi nó đưa điện thoại ra trước mặt tôi và khoe ảnh. Tôi sững sờ nhận ra đó là nàng. Vì phép lịch sự, tôi khen mấy câu và chúc nó hạnh phúc, rồi cố gắng ăn như để giấu che đi cảm xúc. Tôi nuốt từng thìa nhỏ, rồi thìa to hay tôi đang cố nuốt nước mắt chảy ngược vào trong lòng?
Một tuần sau tôi chuyển nhà. Tôi lấy hết lý do này đến lý do kia, cuối cùng thằng bạn cũng đồng ý dù rằng hai thằng sống với nhau mà chẳng hề mâu thuẫn. Đồ đạc không có nhiều nhưng tôi vẫn thuê một chuyến taxi đưa đến nơi ở mới. Tôi sợ sẽ yếu lòng khi phải rời xa nơi đây và sợ hơn cả sẽ lại gặp ánh mắt ai kia trên một tuyến xe buýt nào quen thuộc.
Cuộc đời cũng như những tuyến xe buýt, có những người đi cùng ta trên một tuyến xe, dù hạnh phúc vui vẻ với nhau trên một chặng đường dài hay thậm chí chỉ nhẫn nại im lặng bên nhau, nhưng để cùng nhau đi xuống bến cuối và bước về cùng một hướng thì lại là duyên phận. Mà duyên phận thì chẳng thể nào gượng ép, vậy nên hãy cứ hài lòng với những gì mà cuộc sống đã dành tặng.
No comments:
Post a Comment