Tháng ba trời lạ

Bagan những buổi chiều tà. Đường phố thênh thang bất tận...

Những chiếc lá nhẹ dạ bỗng lìa cành
Rơi lặng lẽ năm chơ vơ góc phố.
Cỏ Dại
(Tôi làm thơ)
Từng ngày tháng của nhạt phai
Như con chim sâu bỏ tổ
Anh thì quá xa làm sao nghe hơi thở
Nơi này, em ngân nga câu hát
Nửa vui buồn bất chợt
Lòng gác chật như sự bức bối của thời gian.
Tháng ba trời hanh vàng từng cơn nhung nhớ
Xe lam chở những hành khách cuối
Vội vã lướt nhanh, ngã tư không phanh còi
Giật mình, em lạc lõng xứ người hay yếu đuối riêng em?
Ảnh: Cỏ Dại.
Ảnh: Cỏ Dại.
Ngày mai rời phố cổ
Đám cỏ xanh vẫn chịu trận bụi đường
Chờ mùa thu chở những cơn gió mới
Miên man tình tự vỗ về
Sửa soạn vài thứ bất lực
Thay áo mới đón nắng hồn ấm áp.
Và em, sẽ lại vui như trẻ nhỏ
Lang thang góp nhặt những điều tươi tắn
Gửi hết vào kho ký ức lung linh
Mang tặng người thương không một chút đắn đo
Không điều kiện dài ngắn
Hạnh phúc đó sẽ lan qua trái tim ấm nóng.
Ngày sẽ phục sinh những nụ hoa trên cành
Lấp lánh ánh vàng... thỏa khát chờ mong.

No comments:

Post a Comment